Lịch Sử Hình Thành

* Liên tục được cập nhật thêm hàng tuần ...

Các bạn thân mến.

Tôi vinh dự được chia sẻ những kinh nghiệm cá nhân tôi với các bạn. Có thể nó không giúp bạn nhìn nhận ra được cơ hội của mình nhưng tôi tin rằng nó sẽ truyền cảm hứng cho bạn để bạn sẵn sàng thực hiện ước mơ, thực hiện mọi mong muốn của mình.

Chúng ta đang sống tại Việt Nam, nơi mà mỗi cá nhân đều được đào tạo một nghề nghiệp để chúng ta trở thành một nhân viên, nơi mà xã hội, gia đình đều hướng cho chúng ta một nghề nghiệp và theo tôi thấy là nơi là mọi ước mơ đều là những thứ được coi là xa vời, thiếu thực tế. Và mọi ước mơ thường được “dập tắt” bằng cách này hay cách khác.

Tôi hy vọng câu chuyện của cá nhân mình sẽ là nguồn động lực để các bạn sống lại ước mơ của mình, để bạn có thêm năng lượng, có nguồn cảm hứng để thực hiện ước mơ.

Tôi cũng giống như phần lớn các bạn, sống và được đào tạo theo môi trường giáo dục của Việt Nam từ nhỏ. Thay đổi suy nghĩ, thay đổi thói quen, chính là một thử thách lớn, đây là câu chuyện  kể về cả một “cuộc chiến” trong suy nghĩ của tôi, để tôi vượt qua được chính những thói quen xấu của mình. “Cuộc chiến” này diễn ra như thế nào? Có thể bạn sẽ nhìn thấy chính mình trong đó.

 

CHƯƠNG 1: NHỮNG BÀI HỌC KINH DOANH ĐẦU TIÊN

 

Tôi là Nguyễn Việt Hòa, sinh năm 1984, hiện tại đã có 1 vợ và 3 con trai: 7 tuổi, 4 tuổi và 1 tuổi. Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, bố lãnh đạo của 1 doanh nghiệp nhà nước, mẹ làm giáo viên. Từ bé đến lớn tôi được bố mẹ chiều nên không phải làm gì cả. Tôi giống như một công tử bột vậy. 

Cái cơ duyên của tôi với kinh doanh bắt đầu tư khi tôi còn rất nhỏ.

Tôi không nhớ rõ hồi đó tôi 5 hay 6 tuổi, mẹ tôi có trồng rau ở sân nhà. Và khi đến mùa thu hoạch, mẹ hái rau và bó thành từng mớ cho 2 anh em chúng tôi mang ra chợ bán. Mẹ dặn chúng tôi là 50 đồng 1 mớ, hai anh em gánh rau ra chợ bán, có vài người hỏi mặc cả, nhưng chúng tôi không giảm giá. Kết quả là sau 1 buổi chúng tôi gánh nguyên cả gánh rau về.

Tôi thích đọc truyện tranh, tôi thích đến nỗi nhịn ăn sáng để mua truyện tranh. Bố thương quá cứ 2 tuần lại mua cho tôi 1 cuốn. Nhưng truyện "Dũng sĩ Hecman" lại mỗi tuần ra 1 cuốn, tôi muốn mình tuần nào cũng có. Tôi bắt đầu lấy cuốn truyện bố mua cho các bạn hàng xóm thuê, rồi tích góp thêm tiền ăn sáng và đủ để mua định kỳ hàng tuần. Lúc đó tôi cũng không biết đó là kinh doanh, chỉ đơn giản là "hành động phục Vụ mong muốn" 

Sau đó đến lớp 3, tôi rất thích vẽ, và bắt đầu vẽ truyện tranh để bán cho các bạn. Tôi có bán được vài cuốn nhưng không  thu được đồng nào vì các bạn toàn mua nợ.

Tôi bắt đầu có ý thức về thương hiệu khi tôi bắt đầu học cấp 2. Hồi đó tôi và các cậu bé hàng xóm thành lập một nhóm, sáng nào cũng dậy từ 4h sáng để đi tập thể dục. Thực chất thì việc đi tập thể dục chỉ là hình thức, còn thực tế chúng tôi đi ăn trộm mác. Mác là những biển quảng cáo bằng giấy, được dán hoặc treo bằng dây ở những cửa hàng tạp hóa, cửa hàng bán hàng.  Chúng tôi ăn trộm rất chuyên nghiệp, “băng nhóm” chúng tôi thiết kế cả công cụ, dụng cụ để tiện lợi cho việc trộm mác như: Bẻ dao Lam làm 2, gắn vào đầu cây dóc như kiểu lưỡi hái, khi chúng tôi đặt lên cái dây treo mác trên cao, tôi chỉ cần đặt lên sợi dây, kéo xuống là nó “ngọt ngào” rơi xuống luôn. Chúng tôi hành nghề trộm mác suốt vài năm, tôi có nhiều mác đến nỗi mà trong căn phòng của tôi không còn cả chỗ để nữa. Căn phòng của tôi trên tầng 2 rộng khoảng 20m2, bất kỳ ai đi vào phòng cũng phải cúi đầu và luồn lách. Vì tôi vừa treo vừa dán kín cả phòng đủ các loại mác: OMO, TIDE, VIM, CLOSEUP… Tất cả sách vở của tôi đều được bọc bằng các loại mác xịn, bìa dầy dặn, có tráng cả nilon không sợ bị ướt.

Có lẽ trong suốt những thăm tháng đó, những thương hiệu cứ lủng lẳng treo trên đầu, trên bàn, đầu giường, cuối giường đã có một tác động vào trong tâm thức của tôi.

Khi tôi học đến lớp 7, mẹ vẫn xúc cơm cho tôi ăn, và để tôi ăn cơm mẹ vẫn thường kể các câu chuyện như Bá tước mông tơ crixtô, Rừng thẳm…

Mỗi khi tôi dỗi không ăn cơm lập tức được bố mẹ cho tiền để mua Cocacola hoặc bim bim. Vì thế cứ khi nào thèm ăn bim bim hay uống coca tôi lại dỗi không ăn cơm.

Từ lớp 1 đến lớp 9, tôi luôn được xếp hàng đầu vì tôi luôn là người bé nhất lớp, cũng là cậu bé hay bị bắt nạt nhất lớp. Những năm học cấp 3, tôi cũng luôn là học sinh trung bình trong lớp, cũng chưa bao giờ được lọt vào trong nhóm học sinh giỏi của lớp cả.

Năm đầu tiên thi đại học, tôi thi Kinh tế, nhưng trượt với số điểm rất thấp, 10 điểm 3 môn Toán Lý Hóa. Thực ra tôi học rất dốt môn hóa, nhưng vẫn cứ cố gắng học theo nguyện vọng của thầy cô và bố mẹ.

Tôi bắt đầu lên Hà Nội để ôn thi đại học, tôi quyết định không thi môn hóa nữa mà chuyển sang học vẽ. Thật tuyệt vời là nó rất thú vị với tôi, chỉ sau 9 tháng học vẽ tôi thi Ngành Kiến trúc của Viện Đại học Mở Hà Nội. Tôi đã đạt điểm vẽ cao thứ 2 của lớp và đỗ đại học với số điểm rất cao!

Khi đỗ Đại học, tôi được gia đình mua cho một căn nhà ở Hà Nội để thuận lợi cho việc sinh hoạt và đi học. Hàng tháng thì bố vẫn chu cấp đều đặn cho tôi, tôi không phải lo lắng gì vì cứ hết tháng là lại có tiền, đủ ăn đủ tiêu và khá dư giả do với những bạn sinh viên khác. Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy thiếu thứ gì đó.

Có lẽ cái mầm kinh doanh được gieo khi tôi còn nhỏ xíu nó cũng đã lớn dần, tôi rất quan tâm đến việc được bán một thứ gì đó. Rồi cơ hội cũng đến !

Bắt đầu từ việc 1 bạn gái làm 1 con búp bê rất đẹp tặng sinh nhật cho chị dâu tôi. Tôi nảy ra ý tưởng làm và bán trên mạng. Tôi hợp tác với 2 bạn gái học lớp thời trang, các bạn ý làm còn tôi bán. Vốn đầu tiên mỗi người góp 50.000đ. Tôi bán hàng trên ttvnol.com giờ là muare.vn. Khottabitus Shop cũng ra đời từ đó. Khottabitus là nickname của tôi. Các bạn giờ có thể seach Google chắc vẫn còn hình ảnh các sản phẩm rất dễ thương của chúng tôi.
Chúng tôi nhận đặt búp bê và gắn kết chặt chẽ với ý kiến khách hàng : như thêu tên bạn gái, làm bộ cả gia đình với từng thành viên trong nhà, búp bê treo điện thoại.

Khách hàng rất thích thú với ý tưởng của chúng tôi đến nỗi đặt hàng nhiều làm chúng tôi trở tay không kịp, tôi chụp ảnh sản phẩm, rao bán, tiếp khách, rồi đi giao hàng. Còn hai bạn gái cứ làm ngày đêm. Sau 10 ngày bán hàng dịp 20/10/2004, chúng tôi thu về 3.000.000 đồng từ số vốn 150.000 đồng đầu tiên của 3 người.
Chúng tôi rất hạnh phúc với thành quả ban đầu đạt được. 
Chỉ cần một ý tưởng mới mẻ là bạn có thể bắt tay kiếm tiền với số vốn không nhiều rồi. 
Từ số tiền kiếm được, chúng tôi chia nhau và để lại 1 triệu để làm vốn cho đợt kinh doanh tiếp theo. 
Sau 20/10, đến dịp Noel, đợt này chúng tôi phát triển thêm nhiều mặt hàng hanmade hơn như Búp bê ông già Noel, bà già Noel, khăn len các loại. Nhưng chúng tôi vẫn gắn kết ý tưởng của mỗi khách hàng vào từng sản phẩm, chính vì vậy mà sản phẩm của chúng tôi luôn trong tình trạng quá tải! 
Sau dịp Noel chúng tôi thu về số lãi 10 triệu. Bạn thấy đó, từ 150.000 vốn mà chúng tôi đã làm được. 
Những năm thiếp theo đó tôi kinh doanh đủ các loại mặt hàng trên Internet: Sơn vẽ điện thoại, túi điện thoại, sim số đẹp, điện thoại di động...
Thành công nhất khi kinh doanh ở thời sinh viên đó là chúng tôi sản xuất và kinh doanh cây bonsaihandmade làm bằng dây đồng và hạt cườm. Mỗi cây đó giống như một tác phẩm nghệ thuật vậy. Và hình ảnh đại diện này chính là một sản phẩm của chúng tôi. ( nếu bạn muốn xem thêm hình ảnh về sản phẩm này có thể seach google: bonsaihandmade sẽ có rất nhiều hình ảnh sản phẩm của chúng tôi)
Thực ra tôi không phải là người nghĩ ra sản phẩm này, nó là sản phẩm của các bạn học trường công nhân Bưu Điện, cho đến một ngày cậu em của tôi mang đến cho tôi 1 sản phẩm. Tôi tin là mình có thể bán được sản phẩm này. Ngay lập tức tôi thuê cậu ta và tất cả nhóm bạn của cậu ta ở trường công nhân Bưu Điện làm cho tôi, còn tôi lập kế hoạch bán hàng. 
Các sản phẩm tôi thuê các bạn ở trường CN bưu điện làm thường cao chỉ 20cm, thân rất nhỏ, và giá trị bán ra không cao. Tôi và một vài người bạn học cùng lớp kiến trúc lập tức nghiên cứu kết cấu để có thể làm được cây to hơn.
Và chúng tôi đã thành công, chúng tôi đã có thể làm cây Bonsai theo đủ hình dáng chúng tôi muốn và có kích thước lớn có thể cao đến 1m.

 

              

 

 

 


Với sản phẩm này tôi đã được lên hơn 10 tờ báo lớn nhỏ trong và ngoài nước: vnexpress, Văn hoá, Hà Nội mới, an Ninh thủ đô... 
Vẫn còn một số báo mạng còn bài viết
http://vietbao.vn/The-gioi-giai-tri/Cay-bonsai-handmade-nghe-thuat/50802167/415/

http://www.anninhthudo.vn/Phong-su/Sang-tao-cay-the-doc-dao/319496.antd
http://www.tienphong.vn/Print.aspx?id=117702

http://ngoisao.net/tin-tuc/thu-gian/dan-choi/cay-bonsai-handmade-nghe-thuat-2514089.html


Và nhiều chương trình truyền hình của đài truyền hình Việt Nam: người Việt trẻ... 
Năm đầu tiên bán trong dịp Tết chúng tôi kiếm được 15 triệu đồng tiền doanh thu. Đến năm thứ 2, tôi thuê 1 gian hàng ở triển lãm Giảng Võ bán trong 7 ngày Tết và đạt được 50 triệu doanh thu. Năm thứ 3 đạt 95 triệu doanh thu. Đối với những sinh viên làm thêm như chúng tôi đó là những con số tuyệt vời và đáng mơ ước. 

 

Đến năm 2008 tôi gặp một khách hàng đầu tư cho tôi 100 triệu để mở công ty. 

Và công cuộc kinh doanh của tôi bước sang một trang khác! 
 Tôi đã rút ra được những bài học đầu tiên: Khi bạn đã sẵn sàng để kinh doanh nhỏ hãy nhớ:
- Đừng quá quan trọng đến vốn lớn. Hãy bắt đầu với số vốn nhỏ thôi.
- Ý tưởng kinh doanh là rất quan trọng 
- Hãy tìm kiếm và học tập ở những công ty đã thành công ở lĩnh vực tương tự và xem họ làm thế nào để mình học tập. 
- Tìm kiếm một hoặc 2 đối tác cùng chí hướng vào ekip của mình.
- Hãy làm với tất cả niềm đam mê và lòng nhiệt huyết vô hạn.

 

CHƯƠNG  2: NHỮNG THẤT BẠI ĐẦU ĐỜI

Thất bại đầu tiên.
 

Năm 2008, năm cuối của thời sinh viên đại học. Tôi có gặp một anh khách hàng tên Kiên, anh rất thích những sản phẩm Bonsai của chúng tôi. Và anh quyết định góp vốn 100 triệu với chúng tôi để mở công ty phát triển sản phẩm này. 
Một cậu sinh viên năm cuối nhận được khoản tiền này với tôi là một khoản rất lớn rồi. Có tiền trong tay chúng tôi thành lập công ty :"Nghệ thuật sáng tạo Việt", tôi mở rộng sản xuất, thuê thêm nhân công để tăng nhanh tiến độ sản xuất. Mở rộng kênh bán hàng.
Tôi ký hợp đồng ký gửi với siêu thị Nội thất VietBuil, Trung tâm phụ nữ Thụy Khuê, một vài đối tác ở Bát Tràng, làm website bán hàng qua Internet. 
Tôi đã mắc phải bệnh "tự tin Thái quá" mà bất kì doanh nhân nào trên chặng đường kinh doanh của mình cũng sẽ từng phải trải qua, còn nếu chưa trải qua thì chưa lớn được. 
Tôi tốn rất nhiều chi phí cho việc sản xuất và mở rộng các kênh phân phối. Tôi còn đi mua 1 chiếc điện thoại Vertu "Tàu" để xài, đi may một Bộ vest đen, trông cho ra dáng "Giám đốc". Đến gần Tết 2008, tôi đi thuê gian hàng tại “Triển Lãm” nhưng lại nhờ một người bạn cũ làm trung gian. Kết quả là bị mất tiền thuê gian tầng 1 nhà A1, cuối cùng bị nhét lên 1 gian xó xỉnh trên tầng 2 nhà A1, nơi mà có ít người đi lại nhất. 
Qua vụ bán hàng Tết 2008, lần đầu tiên chúng tôi bị tồn hàng đến 80%. 
Qua Tết sản phẩm của chúng tôi càng tồn nhiều hơn, chúng tôi hết tiền sản xuất, phải cho công nhân nghỉ việc. Và công ty đầu tiên của chúng tôi chính thức phá sản! 
Bài học từ thất bại đầu tiên:
- Đừng quá tham lam mở rộng, mở rộng, mở rộng khi mới thành công bước đầu. Hãy lên kế hoạch chi tiết cho sự phát triển kinh doanh.
- Hãy thận trọng, học cách quản lý Tài chính trước khi bắt tay làm doanh nghiệp, nếu không bạn sẽ rất nhanh tự làm mình "cháy túi"
- Tự tin là rất tốt, nhưng hãy phân tích điểm mạnh và điểm yếu của bản thân, học hỏi những gì còn yếu. 
- Khi làm việc với đối tác hoặc thuê mướn hoặc triển lãm, hãy làm việc trực tiếp đừng có qua trung gian. 

 

Lại thất bại!
 

  Tháng 7/2008, tôi ra trường và được bố xin cho vào làm một công ty con của Tổng công ty Vinaconex. Lúc đó tôi chưa thành lập công ty bán Bonsai. 
 Khi vào làm việc, tôi rất hào hứng với công việc mới, trong khi bạn bè mình phải chật vật đi xin việc thì tôi đã có một chỗ làm "ổn định". 
 Nhưng rồi chỉ được 2 tuần, tôi mới nhận ra mình không phù hợp với công việc tại đó. Hàng ngày tôi dậy sớm đi làm, chiều tối về, mệt mỏi và đi ngủ sớm. Tôi cảm thấy chán nản và không còn hứng thú với công việc này. Tôi bắt đầu tìm hiểu xem những tiền bối vào trước tôi 3-10 năm. Qua tìm hiểu tôi thấy đến Phó phòng của mình qua vài chục năm công tác hiện tại vẫn chưa mua được nhà Hà Nội. Còn các anh làm được 5 năm thì thu nhập vẫn trong khoảng 5-6 triệu! Tôi hiểu nếu tôi có làm ở đây thêm 5 năm nữa thì thu nhập của tôi cũng không thể quá 10 triệu. Và nếu có lên Phó phòng sau 15 năm thì vẫn chưa có tiền mua nhà.   

Đó không phải là mục tiêu của tôi, tôi không muốn điều này. 
 

 Tôi đang loay hoay chưa biết phải làm sao: công việc hiện tại thì tôi không thích, tôi cũng chưa dám nghỉ vì không biết nghỉ rồi tôi sẽ làm cái gì? Tôi sẽ kiếm sống thế nào? Liệu tự mình có kinh doanh được không? 
Đang trong lúc hoang mang thì tôi gặp anh Thanh Ngọc Phạm. Một người đặc biệt đã tạo ra bước ngoặt thay đổi lớn trong cuộc đời tôi. 
Hôm đầu tiên hẹn gặp, anh ta hẹn tôi đến một khách sạn 5 sao nổi tiếng Hà Nội. Tôi đến và được anh dắt thẳng vào một buổi hội thảo. Tôi choáng ngợp bởi không khí của hàng nghìn người trong buổi hội thảo, bởi cách họ ăn mặc, bởi không gian sang trọng trong khách sạn 5 sao... Tôi tập trung lắng nghe và tìm hiểu xem họ đang nói về điều gì? Tôi nghe chưa rõ họ nói về điều gì lắm, chỉ đọng lại trong tôi hai thông tin: một người được tặng 1 chiếc xe Mecsedes, và thu nhập hàng tháng của họ là 14.000$. 
Tôi thấy hào hứng với điều này, tôi nghĩ cơ hội của tôi đã đến rồi. 

 

 Sau buổi hội thảo anh Thanh mời tôi xuống sảnh khách sạn ngồi uống cafe, nghe nhạc live, tôi thực sự thích cái trải nghiệm 5*. Ngồi nói chuyện trong một không gian sang trọng có nhạc sống nhẹ nhàng,  anh Thanh chia sẻ cho tôi cơ hội kinh doanh MLM, còn được gọi là Kinh doanh Đa cấp cho tập đoàn Agel. Tôi chăm chú nghe anh chia sẻ, sau khi nghe anh chia sẻ xong tôi ra quyết định sẽ tham gia. Lúc đó tôi đang khát một cơ hội kinh doanh, mặc dù còn chút nghi ngờ, nhưng trong trường hợp xấu nhất tôi sẽ bị mất 5 triệu đầu tư vào cơ hội này. Mà mất 5 triệu để trải nghiệm một cơ hội thì là một cái giá quá rẻ thay vì nghi ngờ sợ hãi không dám làm điều gì.
Tôi bắt tay vào công việc mới đầy nhiệt huyết và hứng khởi mà không lường trước được bao nhiêu khó khăn, vất vả phía trước... Sau khi làm song song công việc nhà nước và công việc mới được 2 tuần. Tôi biết mình không thể làm tốt cả hai công việc một lúc, một bên là công việc mà bố tôi đã mất nhiều công sức để xin được cho tôi, và gia đình mong muốn tôi đi theo con đường mà bố mẹ đã đặt trước. Còn tôi muốn đi con đường riêng của mình, tôi muốn được làm việc tôi thích, tôi muốn được khẳng định mình. Tôi không tìm thấy niềm hạnh phúc, đam mê tại công việc cũ. Và việc gì đến cũng phải đến, tôi đưa ra một quyết định quan trọng mang tính bước ngoặt trong cuộc đời: nghỉ làm tại nhà nước mặc dù trong tâm trí vẫn đang rối bời và lo lắng. Lúc này tôi không có gì trong tay, nghỉ làm chỉ với một niềm khao khát tự mình sẽ xây dựng nên một cơ đồ. Biết tin tôi tự ý nghỉ việc bố cắt mọi viện trợ, và lần đầu tiên trong đời tôi hoàn toàn phải tự lo cho bản thân mình toàn bộ. Từ nhỏ đến giờ tôi luôn được bao bọc, được nuông chiều, được cho tiền. Những lần kinh doanh trước kia đều là làm thêm kiếm thêm tiền, còn tiêu vẫn bố mẹ cho là chính. Tôi đã tự đặt mình vào một con đường "đau khổ" hơn để buộc tôi phải trưởng thành. Phải trở thành người lớn thực sự!
 Sau khi nghỉ tôi đi vay thêm tiền để nâng gói đầu tư của tôi vào Agel lên 20 triệu và tập trung toàn bộ thời gian vào công việc mới. Tôi đã có những trải nghiệm tuyệt vời tại đây, mà tôi tin là không một công việc kinh doanh truyền thống nào có được. Người thân tôi nói là tôi đi lừa đảo, là thằng "bán thuốc dạo", thực ra là tôi bán thực phẩm chức năng. Mọi người thân đều quay lưng, không ai ủng hộ tôi làm công việc này, rồi đến cả bạn bè cũng dần xa lánh. Có những lúc tôi cảm thấy stress, tôi cảm thấy không thể vượt qua được. Tôi tiêu hết sạch số tiền tôi có, nhiều lúc tôi còn phải đi ăn cơm nhờ nhà bạn để tiếp tục công việc. 
Sau gần một năm trải nghiệm công việc kinh doanh mới tôi bị lỗ mất 50 triệu. Đối với mọi người thì đó là thất bại tệ hại, còn đối với tôi, những gì tôi học được ở cơ hội kinh doanh đó là quá rẻ. Ai đã từng làm MLM chắc hiểu rất rõ cái cảm xúc mỗi khi nhấc máy lên gọi điện cho người quen mời đến để chia sẻ cơ hội kinh doanh hoặc mời đi hội thảo. Mỗi lần gọi điện lại là một lần thử thách. Khi thử thách thường xuyên như vậy tôi hình thành một thói quen tuyệt vời : hành động bất chấp sự sợ hãi! 
Gần một năm trải nghiệm với MLM tôi thấy có giá trị hơn cả năm năm đại học. Tôi đã học được kỹ năng thuyết trình, kỹ năng giao tiếp, biết cách đặt mục tiêu, biết cách lập kế hoạch để thực hiện mục tiêu, kỹ năng xử lý từ chối và quan trọng nhất đó là vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua được những dư luận nói về mình để thực hiện mục tiêu. Tôi được học mọi thứ hoàn toàn miễn phí từ anh Phạm Ngọc Thanh, từ anh Cuong Ha Manh, anh Thái Đoàn Ngọc , anh Nguyễn Phú Trung... Những điều mà suốt 18 năm đi học ở trường tôi chưa từng được học, chưa từng biết! Mà những điều này đã giúp tôi đạt được những thành quả bước đầu như hôm nay.
Trong thời gian làm Kinh doanh Đa cấp tôi đã học được thói quen đọc sách. Tôi học được từ RoberKyosaki ( dạy con làm giàu) là khi mình ít tuổi hãy làm việc vì học chứ đừng làm việc vì tiền. Nếu để học tâp tôi tin rằng không có trường học kỹ năng nào tốt bằng những công ty kinh doanh Đa cấp tốt.( phải là những công ty chính thống, có tiếng như Amway hoặc Heblife..). Nhưng phải là trải nghiệm sâu chứ đừng thò thò vào một chút rồi bỏ ngay rồi nói y như những người chẳng biết gì về MLM nói: "lại bọn Đa cấp, lại bọn lừa đảo". 
Tôi không kiếm được tiền từ kinh doanh Đa cấp nhưng tôi tự kiếm cho mình cả một hành trang kiến thức, bài học, trải nghiệm với giá cực "khuyến mại". 
Qua hai thất bại của mình tôi đã tự rút ra những bài học sâu sắc, thấm thía và nhớ lâu. Tôi thấy những bài học từ thất bại của mình còn sâu sắc và có giá trị hơn tất cả những bài học từ thành công của mình. Nó thấm thía nó nhớ lâu, nó khắc sâu vào não của mình hơn. 
- Đứng trước một cơ hội hãy cứ mạnh dạn nắm bắt thật nhanh bằng cách dự phòng tình huống xấu nhất, nếu thấy trong khả năng "chịu đựng" của mình, hãy cứ mạnh dạn nắm bắt.
- Khi bạn ra quyết định hãy tin tưởng vào chính mình, đừng có quan tâm đến những điều người khác nghĩ về mình, điều quan trọng là mình nghĩ gì về mình mà thôi. Nếu bạn quá quan tâm đến lời khuyên của người khác ( trừ những chuyên gia đã thành công trong lĩnh vực đó) thì bạn sẽ luôn bị ngăn cản không thể làm được việc gì.
- Thất bại chỉ là một sự kiện, không phải là một con người. Rất nhiều bạn hiểu nhầm đã thất bại là trở thành người thất bại. 
- Luôn hy vọng vào những điều tốt nhất, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Tận dụng những gì đang đến 
- Động lực nó không kéo dài mãi, vì vậy bạn luôn tìm cách tự tạo động lực cho bản thân.
- Những kỹ năng mềm quan trọng hơn cho thành công của bạn. Hãy học tập các kỹ năng Cần thiết như: kỹ năng thuyết trình, kỹ năng giao tiếp, kỹ năng đàm phán, kỹ năng đặt mục tiêu và kế hoạch...

 

CHƯƠNG 3: SỰ RA ĐỜI CỦA HI5!

 

Sau thời gian đó tôi thất nghiệp, tôi bất ngờ khi nhận được tin bạn gái mình có bầu. Lúc đó tôi còn rất trẻ con, chưa hiểu được việc làm bố sẽ như thế nào. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc mình sẽ làm thế nào, tập trung vào sự nghiệp hay lập gia đình. Cuối cùng, chúng tôi sẽ quyết định tương lai và cuộc sống của mình. Gia đình tôi không ủng hộ, vì gia đình tôi là gia đình gia giáo và có truyền thống. Tôi cũng tìm mọi cách để có được sự ủng hộ của gia đình, nhưng từ trước đến nay những thứ tôi thể hiện ở gia đình thì mình chỉ là một công tử bột, một thằng hậu đậu, vô tích sự, chưa bao giờ làm điều gì nên hồn. Mọi người trong gia đình đều tin rằng tôi chưa đủ trưởng thành, chưa hiểu gì về cuộc sống gia đình. Thực sự thì tôi đúng là như vậy, chỉ có một thứ duy nhất tôi có lúc đó: niềm tin vào cuộc sống tương lai sẽ do tôi tạo ra. 
Tôi dọn nhà ra ngoài ở cùng cô bạn gái của mình. Tôi vẫn nhớ như in cái khoảnh khắc mẹ tôi nhìn cậu con trai bé bỏng từ từ dọn đồ đi ra khỏi nhà. Lúc đó tôi chưa biết tôi là làm tổn thương mẹ rất nhiều, đã làm mẹ buồn và phải khóc. Tôi còn trẻ con, tôi chưa hiểu được suy nghĩ của bố mẹ, tôi chỉ hành động theo suy nghĩ và bản năng của mình. Giờ đây tôi đã lớn hơn, đã hiểu bố mẹ mình hơn và tôi luôn tìm cách để bố mẹ mình vui vẻ hơn. 
Cuộc sống của tôi bước sang một giai đoạn mới, khó khăn và thử thách mới bắt đầu. Chúng tôi ở trong 1 căn nhà trọ rộng khoảng 12m2, nhà vệ sinh rộng chưa đầy 1m2. Vợ tôi đi làm và nuôi tôi, tôi thất nghiệp ở nhà và nghiên cứu một kế hoạch kinh doanh. Vợ tôi lúc đó bụng đã to, mỗi lần ăn cơm tối xong vào rửa bát, vì bụng to, nhà vệ sinh thì nhỏ, ngồi không vừa, đứng thì không rửa được. Cô ấy chỉ biết ngồi khóc 1 mình trong đó, đến bây giờ cô ấy mới chia sẻ cho tôi cảm giác lúc ấy. Thời điểm đó, cô ấy không muốn tôi phải suy nghĩ và lo lắng.
Rồi tôi lại nhận được một tin không vui, bố tôi bị tai nạn, ngã từ tầng 3 xuống. Tôi vội vã quay trở về nhà chăm sóc bố mình, trong thời gian 2 tháng đó tôi đọc hơn 10 quyển sách. Cứ khi mọi người đi ngủ, tôi lại trùm chăn vào đọc sách, lấy bút ra ghi chép lại những ý hay, rồi tiếp tục hoàn thiện kế hoạch kinh doanh của mình. Vợ tôi thỉnh thoảng mang cơm ra bệnh viện, tôi chạy ra cầm đồ ăn vào, còn cô ấy thì không dám vào. 
Đến nay thì tôi đã có 3 cậu con trai, gia đình luôn yêu thương và ngập tràn tiếng cười. Bố mẹ tôi cũng rất vui vẻ và yêu thương chúng tôi và các cháu. Tôi nghĩ rằng trải qua một giai đoạn khó khăn cũng khiến chúng tôi yêu thương và đoàn kết nhiều hơn.
Sau thời gian đó, tôi tạm biệt cô ấy, tháng 8/2009 tôi đi về Hải Dương để thực hiện công việc kinh doanh vì kế hoạch của tôi đã hoàn thành. Tôi tìm một người cộng sự là anh Tiến, một người anh họ của tôi, để chúng tôi bắt đầu triển khai. Chúng tôi bắt đầu với con số 0, bắt đầu đi vay tiền. Với tất cả khả năng của mình, chúng tôi vay được 150 triệu. Số vốn ít ỏi đó khiến chúng tôi khó xoay sở và phải tự làm mọi thứ, từ đồ nội thất, đồ gỗ… bất cứ thứ gì có thể thì chúng tôi đều làm.

 Hi5 ra đời vào cuối năm 2009 đầu 2010 thực sự tạo nên 1 cơn sốt trong giới trẻ Hải Dương bấy giờ. Hi5 theo đuổi phong cách trẻ trung dễ thương kiểu Hàn Quốc vốn đang là 1 trào lưu cực hot đối với giới trẻ đặc biệt là với các bạn teen. Vào thời gian dường như có  một quy ước ngầm trong giới teen: đó là chỉ cần sở hữu quần áo của Hi5 hay giầy của Lucky có nghĩa là bạn “hợp thời”  và “phong cách”.  Cũng phải nói thêm là các bạn teen-khách hàng chủ yếu của chúng tôi lúc đó không quá khó tính hay theo đuổi những phong cách mang hơi hướng Âu-Mỹ như bây giờ. Chúng tôi phát triển nhanh chóng với thương hiệu Hi5 chuyên bán sản phẩm quần áo cho teen:

 

 

 

 

  

 

 

  

Các bạn có thể tham khảo thêm nhiều mẫu sản phẩm xinh xắn của Hi5 tại trang facebook của Hi5: http://www.facetoshop.com/hi5style

https://www.facebook.com/pages/Hi5shop/359701637459813?fref=ts

Cũng có rất nhiều trang báo mạng đưa tin về sự ra đời của YODY:

http://kenh14.vn/qua-tang/tung-bung-khai-truong-chi-nhanh-hi5shop-20120625111817230.chn

http://enbac.com/Thoi-trang-Nu/p1357019/Hi5Style-Thuong-hieu-thoi-trang-thiet-ke-hang-dau-cho-lua-tuoi-16-den-26-Lich-lam-Goi-cam-tre-trung-ma-khong-ton-kem.html

 

“Hi5 tiếp tục mở thêm cửa hàng thứ 2 tại Trần Hưng Đạo, Sặt, Chí Linh. Hôm Trần hưng Đạo khai trương chúng tôi làm việc đến 6h sáng. Tôi được nhận nhiệm vụ lên tầng II treo biển chương trình mới rồi ngủ luôn trên đó. Còn hôm khai trương ở Sặt còn đặc biệt hơn, đêm hôm đó chúng tôi huy động tất cả các bạn nhân viên đến làm việc, treo hàng. 1h đêm thợ mộc mới chuyển đồ gỗ đến và trong tình trạng là “chưa sơn”. Thế là 1 cảnh tượng hỗn loạn đã xảy ra, Thợ mộc mang máy đén sơn cả đêm, trắng xóa 1 vùng, tất cả thành viên mặt mũi, tóc, lông mày, lông mi đều dính sơn trắng xóa như thợ sơn chính hiệu. Giờ tôi vẫn giữ hình ảnh tôi nằm trong 1 thùng bìa cacton nằm co quắp như kiểu nằm trong…

 20M. Chúng tôi nhận ra mình cần phải đổi mới, cần đưa ra thiết kế vào sản phẩm. Nguồn lực lúc đó của chúng tôi chẳng có gì cả. Thanh phụ trách mảng sản xuất, cô ý kiêm vừa thiết kế, vừa may, vừa cắt. Trong khi chỉ biết đúng thiết kế- đúng là siêu nhân.

 Rồi chúng tôi tuyển dụng được những người đồng đội đầu tiên của bộ phận sản xuất mà vẫn còn gắn bó đến tận giờ là: chị Tâm, chị Lý, Hương Kòy. Cả xưởng lúc đó chỉ có 2 máy khâu, 4 người hoạt động trong phòng ngủ của Bobby bây giờ.Vậy mà sau 1 tháng làm việc thôi 4 siêu nhân ấy cũng cho ra mắt BST và chúng tôi tổ cứ sự kiện tưng bừng hoành tráng với 400 khách tham gia trên Sky Coffee, còn đấu giá được hơn 10 triệu cho 4 bộ sản phẩm đầu tay của Thanh và các chị em. Phải nói là tôi làm Marketing quá giỏi đi mà. Giờ nghĩ lại tôi cũng không hiểu tại sao mình có thể làm nổi cái điều khó khăn ấy’- trích ‘’Lưu bút YODY’’

 

 

 

Mọi sự phát triển đều đi theo đúng kế hoạch kinh doanh tôi lập ra trong 2 năm, trong 2 năm chúng tôi phát triển đến 8 cửa hàng Hi5 ở 3 tỉnh. Tôi bắt đầu nảy sinh suy nghĩ “ mình giỏi rồi, thế là hơn khối người, mình tay trắng lập được 12 cửa hàng…” Những suy nghĩ đó làm tôi lười biếng, không học hỏi, không phát triển, chỉ đi chơi, không tập trung vào công việc kinh doanh của mình.

Năm 2012 chúng tôi có 1 chút tiền, bắt đầu ham hố đầu tư bất động sản, và chúng tôi bị mất thanh khoản, không có tiền để duy trì hoạt động kinh doanh. Và chúng tôi bị hụt dần, và đóng dần các cửa hàng, từ 12 chỉ còn 11, rồi 10, rồi còn 4. Lúc đó đứng trước nguy cơ phá sản lần thứ 3. Tôi mới thực sự tỉnh ngộ và bắt đầu tập trung trở lại. Tôi điên cuồng học hỏi, nghiên cứu, đọc sách, đi nước ngoài.

 

CHƯƠNG 4: YODY RA ĐỜI

 

Trong 1 năm từ cuối năm 2012 đến đầu năm 2014 tôi chỉ tập trung học tập, cải tiến hoạt động và xây dựng lại móng của doanh nghiệp. Tôi mới hiểu ra được triết lý kinh doanh theo nguyên lý CHO- NHẬN. Chỉ có doanh nghiệp cho đi giá trị của mình đến Khách hàng, đến đối tác, đến nhân viên trước thì mới có thể phát triển bền vững. Tôi quan niệm doanh nghiệp giống như một Ngôi nhà, thì móng nhà chính là “Nền văn hóa doanh nghiệp”, còn cột nhà chính là những “giá trị cốt lõi”.

Tôi cần mẫn từng ngày từng ngày một, xây dựng văn hóa doanh nghiệp, mặc dù trong những ngày đầu các thành viên không ủng  hộ, thậm chí là phản đối. Tôi vẫn cứ kiên trì, xây dựng và chuyển hóa những giá trị cốt lõi, những nguyên tắc văn hóa vào từng hành động của doanh nghiệp. Xây dựng đội ngũ nhân sự cốt lõi, chia sẻ tầm nhìn, sứ mệnh và cùng đồng hành học tập và xây dựng doanh nghiệp.

Tháng 3 2014- sau 2 năm nghiên cứu và trải nghiệm chúng tôi quyết định từ bỏ tất cả, làm lại từ đầu với một thương hiệu mới, một tầm nhìn và sứ mệnh mới.

“Tôi vẫn luôn trăn trở, suy nghĩ ngày đêm để đổi mới vì tôi biết nếu vẫn giữ Hi5 thì sẽ không bao giờ phát triển được như tôi mong muốn. Tôi vẫn nhớ câu chuyện của mình về những ngày đầu đi làm, rồi những trải nghiệm tệ về dịch vụ khách hàng của Việt Nam, dịch vụ tốt của 1 vài nước tôi đến. Mất đến hơn 2 năm vừa làm việc với Hi5 vừa nghiên cứu, tôi đưa ra hàng trăm cái tên để thảo luận, lựa chọn cùng các thành viên Hi5 lúc đó. Và cuối cùng chúng tôi cũng thống nhất được tên: YODY với sứ mệnh: mang lại hanh phúc cho 1 triệu khách hàng thông qua việc đưa tinh thần trẻ trung năng động và dịch vụ tuyệt hảo qua từng sản phẩm “- trích “Lưu bút YODY”

Đồng hành cùng tôi trong bước chuyển mình đầy khó khăn này là đội ngũ các bạn nhân viên cũ đã gắn bó với Hi5 từ những ngày đầu tiên: chị Lý, chị Tâm, Hương Kòy, Ngân Yody,... Chúng tôi đã cùng nhau chiến đấu gây dựng lại mọi thứ gần như từ đầu để có được Yody ngày hôm nay. Trong số những bạn quyết định bước tiếp cùng Hi5 có bạn đầu tiên chỉ là nhân viên bán hàng part time và giờ đang giữ trọng trách chức vụ cao trong công ty. Các bạn ấy và Hi5 đã cùng nhau trưởng thành cùng nhau phát triển. Thàng công của Yody được đánh đổi bằng nhiệt huyết, đam mê và tuổi thanh xuân của các bạn.

“ Khi bắt đầu làm việc tại Yody tôi đang là sinh viên năm nhất, chưa có trải nghiệm nhiều về công việc bán hàng. Điều đầu tiên tôi học tại Yody là quy trình bán hàng. Hồi đó, nghe từ quy trình thấy lạ lắm, có biết gì đâu nhưng vì công việc cũng cố học thuộc rồi làm theo từng bước một, cụ thể và rõ ràng. Bạn phải làm gì? Làm như thế nào? Thế nào là đạt tiêu chuẩn?...” – trích “Lưu bút Yody”

“ Lúc đấy Yody chưa có quy trình đào tạo, chưa có quy trình hướng dẫn nhân viên quản lý nhân viên như thế nào. Nên tôi phải tự mày mò mọi công thức. Rất may mắm có anh Hòa và anh Tiến trực tiếp hướng dẫn chia sẻ kinh nghiệm cho tôi. Nhất là chị Kiều người luôn giành thời gian trả lời câu hỏi của tôi, qua những dòng lưu bút này tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn đến chị, một người chị luôn lắng nghe tôi và giúp đỡ tôi mọi lúc. Sau 22h tôi gọi điện chị vẫn nghe máy mặc dù phải chăm con nhỏ.
Từ sự giúp đỡ ấy tôi quản lý được nhân viên của mình, nhóm chúng tôi luôn đứng trong Top của hệ thống, và đoàn kết, các thành viên làm chung với nhau hơn 1 năm liền. Rất ít các cửa hàng quần áo nào mà có nhân viên gắn bó lâu như vậy” –trích “Lưu bút Yody”

“Thời gian tôi làm quản lý ở Trần Hưng Đạo được 6 tháng là thời gian tôi thực sự ăn nằm với công việc. Trần Hưng Đậo luôn đứng Top đầu, lương của tôi thì cao nhất hệ thống. Tôi tự hào lắm lại càng muốn gắn bó lâu hơn không chỉ vì mức lương, vì công việc mà còn vì môi trường khác biệt ở đây không giống bất cứ nơi nào tôi từng làm.
Và vì mong muốn, khao khát đó của tôi, cái duyên tiếp theo lại theo tôi 1 lần nữa.
Tôi nhận được lời mời đề nghị từ anh Hòa: 1 công việc ở vị trí mới, thời gian và tính chất công việc mới hoàn toàn từ trước đến nay. Đó là một ngày tôi không bao giờ quên, vì đó là lần đầu tiên của tôi, của công ty, của tất cả mọi người đó đều là lần đầu tiên. Tôi cứ nhớ mãi, khi anh trao cho tôi cơ hội tôi biết mình phải làm gì để đáp lại niềm tin mà mọi người đã trao cho tôi.
Tôi quyết định nhận lời, bắt đầu công việc với chức danh: Giám Đốc Khu Vực”- trích “lưu bút Yody”

 

 

 

 

 
 

YODY đã ra đời với tầm nhìn:

  • Trở thành thương hiệu thời trang của Việt Nam, sẽ làm rạng danh thời trang Việt Nam trên sàn Catwalk thế giới.

  • Tạo ra một cộng đồng Yody có 1000 nhân viên sẽ môi trường làm việc vui vẻ, hạnh phúc.

  • Mang lại hạnh phúc cho 1 triệu khách hàng bằng những trải nghiệm tuyệt vời.

  • Xây dựng hệ thống bán lẻ thời trang với tiêu chí là hệ thống cửa hàng có nhân viên thân thiện nhất Việt Nam

Với tầm nhìn có từng thành viên Yody luôn nỗ lực, sáng tạo và đổi mới mỗi ngày, không ngừng học tập và tự hoàn thiện. Chúng tôi chuyển hóa tầm nhìn thông qua BSC, thẻ điểm cân bằng để trở thành từng kế hoạch cụ thể cho từng giai đoạn, sau đó KPI lại từng công việc để có thể đánh giá chính xác năng lực khả năng của từng thành viên Yody.

“Công việc đúng là lúc thăng lúc trầm, công việc mới nhiều áp lực mới hơn, chập chững với nhiều khó khăn nối tiếp khó khăn nhưng cũng vui rồi sẽ vượt qua hết thôi”- trích “Lưu bút Yody”

“Từ một công ty có quy mộ nhỏ, nhân viên ít, lúc mới đầu quả thực người lao động như tôi cũng không thể nghĩ rằng từ đây tên tuổi và thương hiệu Yody có thể khẳng định được trên toàn quốc với các cửa hàng, chi nhánh trải khắp các tỉnh miền Bắc như ngày hôm nay. Công ty đã tạo được việc làm cho nhân viên mang lại kinh tế và hạnh phúc đến mọi nhà. Và đây cũng là nơi đào tạo, bồi dưỡng kiến thức kinh nghiệm cho nhân viên trong công ty”- trích “Lưu bút Yody”

 

CHƯƠNG 5: VĂN HÓA YODY 

 

Một số dấu mốc quan trọng trong lịch sử hình thành YODY

Bổ sung hình ảnh ( từ 1-3 ảnh) cho từng dấu mốc sự kiện

- 29/09/2009 – Khai trương cửa hàng thời trang dành cho teen mang tên Hi5 tại 40 Phạm Ngũ Lão- TP Hải Dương

 

 

 

- 17/04/2010 – Khai trương cửa hàng Hi5 thứ 2 tại 59B Trần Hưng Đạo- TP Hải Dương

- 28/04/2010- Ra mắt thương hiệu thời trang thiết kế Hi5style dành cho teen.

 

 

 

 

- Từ 2009 đến 2011, đội ngũ Hi5 đã thành lập được 12 cửa hàng tại 5 tỉnh: Hải Dương, Hưng Yên, Sơn La, Quảng Ninh, Vĩnh Phúc

 

 

(Khai trương Hi5 Hưng Yên)

 

 

(Khai trương Hi5 Sơn La)

 

(Khai trương Hi5 Big C)

 

(Khai trương Hi5 Sặt)

 

- 2012: Đóng cửa các cửa hàng tại Sơn La, Kinh Môn, Big C … chỉ còn lại 5 cửa hàng

- 2013: Tiếp tục đóng tiếp toàn hệ thống Hi5 chỉ còn 4 cửa hàng. 

Năm 2014:

- Ngày 25/04/2014 chúng tôi khai trương cửa hàng YODY đầu tiên tại 22 Chùa Bộc- Hà Nội

 

(Khai trương Yody Chùa Bộc)

 

- 14/7/2014: Khai trương cửa hàng YODY thứ 2 tại Chí Linh- Hải Dương

 

 

- Ngày 26/10/2014: Khai trương cửa hàng YODY thứ 3 tại Kẻ Sặt- Hải Dương:

 

 

- Ngày 20/10/2014: Khai trương cửa hàng YODY thứ 4 tại 181 Lê Lợi- Bắc Giang

 

 

- Ngày 5/11/2014: Khai trương cửa hàng YODY thứ 5 tại 59 Lê Lợi- TP Thái Bình

Năm 2015:

- 9/4: YODY tìm được văn phòng “Ước mơ” của mình

 

 

 

 

- 19/4: Khai trương YODY thứ 6 tại 137 Điện Biên 1, TP Hưng Yên

- 29/04: Khai trương YODY số 07 tại 45 Hồng Quang- TP Hải Dương

- 19/05: Khai trương YODY số 08 tại 29 Khu Phố 1- Mạo Khê- Quảng Ninh

- 16/09: Khai trương YODY số 09 tại TP. Tuyên Quang

- 25/09: Khai trương YODY khai trương YODY số 10 tại Thanh Hóa

- 25/10: Khai trương YODY số 11 tại TP Ninh Bình

- 10/11: Khai trương YODY số 12 tại TP Nam Định

Năm 2016:

- 15/04: Khai trương YODY số 13 Thủy Nguyên, Hải Phòng

- 23/04: Đóng cửa hàng Hi5 cuối cùng và Mở cửa hàng YODY số 14 tại 59-61 Trần Hưng Đạo, TP Hải Dương

- 28/04: Đóng cửa YODY 22 Chùa Bộc ( diện tích 30m2) để chuyển sang YODY 193 Bà Triệu – Hà Nội ( 160m2)

 

 

 

 

 

 

- 14/05: Khai trương YODY số 15 tại Thị trấn Sóc Sơn- Hà Nội

- 20/06: Khai trương YODY số 16 tại TP Yên Bái

 

 

- 29/06: Khai trương YODY số 17 tại Thị xã Bỉm Sơn- Thanh Hóa

 

Chúng tôi yêu môi trường Yody và tự hào về Yody.

 

 

 

 

Mời bạn xem các bộ sưu tập cũ